Nguyên Thủy Thiên Tôn thuyết Thái Cổ Kinh

Thái huyền thái huyền mắt quên tai diệt.

Thiên tôn rằng:
Cái động của hữu động ở nơi vô động. Cái vi của hữu vi ở nơi vô vi. Khí trụ vạn vật sinh, khí hết thì vạn vật cùng diệt. Vạn vật nương tựa lẫn nhau, dưỡng gốc ấy, lặng yên mà ngộ nó. Ta tự vun trồng nó. Nó xuất ở vô gian. Bất tử bất sanh, cùng thiên địa hợp làm một vậy.
Thiên Tôn rằng:
Quên nơi mắt thì quang (ánh sáng) tràn đầy vô cực, diệt ở tai thì tâm thức thường sâu lắng. Cả hai đều quên gọi là thái huyền.
Hỗn hỗn độn độn, hợp thành đại phương; minh minh tinh tinh, hợp hồ vô luân.  Thiên địa lớn, ngã không tròn đầy; tất cả vạn vật ta có thể nắm giữ,  sao có thể cùng tận. dùng lời sao có thể nói hết!.

Thiên tôn rằng:
Dưỡng chân hỏa, thân sẽ trường tồn; chân thủy ấy bền chắc thì thân bèn trường tồn. chân chân qua lại gọi là trường sanh.
Trời đắc chân ấy nên (trường) dài, đất đắc chân ấy nên (cửu) lâu. Người đắc chân ấy nên thọ.
Người trên đời không đắc trường cửu do dưỡng bên ngoài mà hoại bên trong. Đạo trường sanh không thể nghe thấy, không hoa không vinh (không tươi tốt màu mỡ). quên thế rời tục (xa rời thế tục), tích tinh toàn thần (giữ tròn vẹn thần), tịch mịch vô vi mà đắc nên đạo vậy.
Thuyết ô trọc là chúng sanh.
kệ nói là:
thiên tôn tuyên bí mật ,phương tiện kì từ bi 。
pháp vũ tư quần phẩm ,huyền đàm thích chúng nghi 。
quan phàm như mộng huyễn ,dẫn tiếp ngộ hi di 。
thủy hỏa quy lô táo ,vân hà tráo khảm li 。
trùng hư thông thánh đạo ,thanh tĩnh kết linh chi 。
vật đắc năng trường cửu ,nhân hành tuyệt họa nguy 。
tiêu diêu tam giới ngoại ,vĩnh vĩnh chứng vô vi 。

thiên tôn tuyên bí mật phương tiện từ bi.
Pháp vũ (pháp mưa) thấm mọi loài, huyền đàm giải thích mọi nghi ngờ.
Xét phàm trần như mộng huyễn, bỏ đi thì ngộ hi di.
Thủy hỏa quy lô táo (bếp lò). Vân hà (mây, rang) đậy khảm li.
Trùng hư (hư không) thông thánh đạo, thanh tĩnh kết linh chi.
Vật đắc có thể trường cửu, người hành hết hoa nguy.
Tiêu diêu ngoài tam giới, vĩnh kiếp chứng vô vi.

Hết (Nguyên thủy thiên tôn thuyết thái cổ kinh).