Ba đời sống (Three lives)
Thắp lên một ngọn nến tốt hơn là nguyền rủa đêm đen!
Lời mở đầu
Quyển sách này KHÔNG được giới thiệu đến bạn như một tiểu thuyết viễn tưởng bởi một lý do rất đặc biệt; nó KHÔNG phải là viễn tưởng.
Đương nhiên, chúng ta có thể dễ dàng đồng ý với nhau rằng một số ngôn từ trong sách về cuộc sống trên thế giới này nghe rất “mỹ từ”, nhưng hãy chấp nhận tuyên bố của tôi rằng MỌI THỨ về cuộc sống ở “Thế giới bên kia” là hoàn toàn có thật.
Một số người được sinh ra với tài năng âm nhạc thiên bẩm; một số người lại có tài năng nghệ thuật vĩ đại, họ vẽ và làm cả thế giới say đắm. Một số người khác lại có thể được ban tặng những năng khiếu vượt trội nhờ sự chăm chỉ làm việc và tận tụy trong học tập của họ.
Tôi có rất ít trải nghiệm vật chất trong thế giới này, không xe hơi, không TV, không có cái này và không có cái kia, và suốt 24 giờ một ngày, tôi gắn chặt với chiếc giường, bởi một lẽ, tôi bị liệt hai chân. Điều này đã cho tôi cơ hội lớn để có thể phát triển tài năng và khả năng trời phú từ khi mới sinh ra.
Tôi có thể làm được mọi điều mà tôi đã viết trong những trang sách này, trừ việc đi lại! Tôi có khả năng du hành thể vía và do sự nghiên cứu của tôi, tôi cho rằng, nhờ vào cái tật đặc biệt của mình mà tôi có thể du hành thể vía đến các Cõi Giới khác. Những nhân vật trong quyển sách này là những người đã sống và chết đi trên thế giới này, và nhờ vào cơ duyên đặc biệt mà tôi có thể theo gót họ trong những “Chuyến du hành đến Vô Định”.
Mọi điều trong quyển sách này về Hậu Kiếp đều cực kỳ chân thực, do đó tôi sẽ không gọi đây là một cuốn tiểu thuyết Viễn Tưởng.
Lobsang Rampa
Trí tuệ người xưa
MỤC ĐÍCH CỦA CUỐN SÁCH
Quốc huy được bao bọc bởi một chuỗi tràng hạt Tây Tạng gồm một trăm lẻ tám hạt tượng trưng cho một trăm lẻ tám cuốn sách của Đại Tạng Kinh Tây Tạng. Bên trong quốc huy mô tả hai con mèo Xiêm đứng trên hai chân sau và cầm một ngọn nến thắp sáng bằng hai chân trước. Ở phần trên bên trái của quốc huy mô tả cung điện Potala và ở phía trên bên phải, bạn có thể thấy một kinh luân Tây Tạng đang quay, như được thể hiện bởi trọng lượng nhỏ được nâng lên trên bánh xe. Ở phía dưới bên trái của quốc huy có những cuốn sách tượng trưng cho tài năng của nhà văn và kiến thức của tác giả, trong khi ở phía bên phải là một quả cầu pha lê tượng trưng cho các khoa học huyền bí. Dưới quốc huy là phương châm của T. Lobsang Rampa: "Tôi thắp sáng một ngọn nến."
Với ý nghĩa : Thà thắp một ngọn nến còn hơn nguyền rủa bóng tối.
Siddhartha
Khi Siddhartha, con trai của một Brahmin, trở nên mất lòng tin vào những lời cầu nguyện và cách sống cứng nhắc của lối sống Ấn Độ giáo, anh bỏ nhà ra đi cùng với Govinda người bạn rất ngưỡng mộ anh ta. Họ tham dự vào nhóm của các samana (Sa môn), là những nhà sư đi lang thang sống trong rừng và cố gắng chinh phục bản thân bằng tự kỷ luật đầu óc và các cách sống khổ hạnh. Sau ba năm sống kham khổ như vậy, hai người bạn trẻ nghe nói về Phật (Cồ Đàm) và từ bỏ lối sống khổ hạnh để đến nghe lời giảng của ông. Govinda tham gia vào tăng đoàn của các nhà sư Phật giáo, nhưng Siddhartha tự tin rằng chỉ có kinh nghiệm bản thân chứ không có lời dạy bên ngoài nào có thể dẫn tới kiến thức thật sự và sự khai sáng. Vào thời điểm này, Siddhartha quyết định "tự đi tìm chính mình" và nhập vào lại thế giới trần tục.
Không lâu sau Siddhartha đến nhà của một kỹ nữ giàu có và xinh đẹp, Kamala (Kiều Lan), người cũng tỏ vẻ quý mến chàng trai trẻ. Cô ta nói rằng để dạy cho chàng nghệ thuật tình yêu, chàng phải đi tìm một công việc làm và quay trở về với các món tặng phẩm. Siddhartha trở thành trợ lý cho một lái buôn, Kamaswami (Vạn Mỹ), và trở thành một thương gia thành công. Ban đầu anh không vướng bận và có vẻ chế nhạo về cách những "người như trẻ con" hay quan trọng hóa mọi vấn đề hàng ngày, nhưng dần dần thì chính anh cũng đắm chìm trong cuộc sống cờ bạc và những mối tham lam. Cuối cùng, phiền não và mệt mỏi với cuộc đời trống rỗng với những trò chơi không đâu vào đâu, anh ta quyết định rời xa thành phố đó mãi mãi.
Bối rối và tuyệt vọng, Siddhartha đến bên một dòng sông và toan nhảy xuống trầm mình tự vẫn. Bỗng nhiên anh nghe dòng sông thì thầm âm thanh "Om," chính là biểu tượng Dharma về sự thống nhất của mọi thứ trong vũ trụ này. Những người thật sự hiểu được ý nghĩa của âm thanh này là những người đã khai sáng. Tất cả những ý nghĩ muốn tự tử đều biến mất.
Sau một giấc ngủ dài hồi phục lại cả về thể xác lẫn tâm linh, Siddhartha gặp lại lần thứ hai người lái đò đã khai sáng, Vasudeva (Vệ Sử), và quyết định ở lại với ông ta. Cả hai làm việc cùng nhau như là những người đưa đò và sống trong bình yên và an phận. Cùng nhau, họ lắng nghe rất nhiều âm thanh của dòng sông, hòa lẫn nhau trong một âm thanh linh thiêng: "Om."
Trong khi đó, Kamala đã hạ sinh con trai của Siddhartha mà ông ta không hề hay biết. Khi bà cùng con trai trong một cuộc hành hương đến viếng Phật đang hấp hối, Kamala bị rắn độc cắn gần bờ sông. Vasudeva tìm thấy bà và đem bà về ngôi nhà nhỏ mà ông đang sống chung với Siddhartha. Trước khi qua đời, bà nói với Siddhartha cậu bé là con trai của ông. Siddhartha chăm sóc cậu bé đã được nuông chiều quá mức và cố gắng dạy cho cậu thưởng thức cuộc sống giản dị. Ông đã không thành công, cậu bé bỏ đi, quay trở lại thành phố. Siddhartha, lo lắng, bỏ đi tìm cậu ta. Vasudeva cảnh giác rằng là người cha Siddhartha phải để mặc cho cậu ta, phải để con trai phải trải qua những đau khổ riêng của cậu—cũng như ngày xưa cha của Siddhartha đã để cho ông bỏ nhà ra đi. Điều này minh họa một trong những chủ đề quan trọng của cuốn sách: kiến thức có thể được dạy, nhưng sự thông thái đến từ kinh nghiệm. Siddharta cũng đã từng nói: "Tự mình chứng nghiệm mọi sự là một điều hay, chàng nghĩ. Khi còn là một đứa trẻ, tôi đã học rằng những lạc thú và của cải thế tục không hay ho gì. Tôi đã biết điều này từ rất lâu, nhưng tôi chỉ mới chứng nghiệm nó vừa rồi. Bây giờ tôi biết những điều ấy không phải chỉ bằng tri thức, mà bằng mắt tôi, bằng tim tôi và bằng bao tử tôi".
Bây giờ Siddhartha đã thật sự được khai sáng. Nhận ra điều này, Vasudeva đi vào rừng và qua đời trong bình an. Người bạn đồng hành thời trai trẻ của Siddhartha, Govinda, đi ngang qua dòng sông, vẫn còn là một nhà sư Phật giáo và vẫn còn đang đi tìm sự khai sáng. Khi ông hỏi những lời dạy nào đã đem lại Siddhartha sự bình an, Siddhartha trả lời rằng đi tìm quá ráng sức có thể cản trở việc tìm ra chân lý, rằng thời gian chỉ là ảo giác, và tất cả mọi thứ đều là một, và tình thương tất cả mọi thứ trên thế gian này là điều quan trọng nhất trên thế giới.
Sau đó Siddhartha yêu cầu người bạn vẫn còn đang hoài nghi hôn lên trán của ông. Sau khi làm theo lời bạn, Govinda không còn thấy bạn mình là Siddhartha nữa, mà ông thấy một biển cả bao la của người, muông thú, cây cỏ, và những vật thể khác của thế giới. Do đó, Govinda khám phá ra vũ trụ này là một thể thống nhất, cũng như Gotama, Vasudeva, và Siddhartha đã khám phá ra điều đó trước ông. Govinda nhận ra sự thật toàn vẹn và sự thông thái của Siddhartha, trong lòng tràn ngập vui sướng, cúi xuống lạy Siddhartha.
Cảm ứng luận
Tại Saigon, năm Giáp Tuất, tháng giêng, ngày rằm
(28 Février 1934)
Câu chuyện của Rampa
Quốc huy được bao bọc bởi một chuỗi tràng hạt Tây Tạng gồm một trăm lẻ tám hạt tượng trưng cho một trăm lẻ tám cuốn sách của Đại Tạng Kinh Tây Tạng. Bên trong quốc huy mô tả hai con mèo Xiêm đứng trên hai chân sau và cầm một ngọn nến thắp sáng bằng hai chân trước. Ở phần trên bên trái của quốc huy mô tả cung điện Potala và ở phía trên bên phải, bạn có thể thấy một kinh luân Tây Tạng đang quay, như được thể hiện bởi trọng lượng nhỏ được nâng lên trên bánh xe. Ở phía dưới bên trái của quốc huy có những cuốn sách tượng trưng cho tài năng của nhà văn và kiến thức của tác giả, trong khi ở phía bên phải là một quả cầu pha lê tượng trưng cho các khoa học huyền bí.
Dưới quốc huy là phương châm của T. Lobsang Rampa: "Tôi thắp sáng một ngọn nến."
Với ý nghĩa : Thà thắp một ngọn nến còn hơn nguyền rủa bóng tối.
SỰ THẬT LẠ THƯỜNG
Trong những năm gần đây, một vài cuốn sách đã làm dấy lên nhiều tranh cãi hơn cả là cuốn sách CON MẮT THỨ BA của Lobsang Rampa, và những cuốn sách khác được viết dưới ngòi bút của ông.
Lý do thật đơn giản. Khi một người Anh tuyên bố rằng cơ thể của ông đã được chuyển giao cho linh hồn của một vị Lạt Ma Tây Tạng, ông hiểu rằng sẽ có nhiều chỉ trích. Thêm vào đó, ông kể nhiều trải nghiệm đặc biệt, rất chi tiết về cuộc sống của ông trước đây, hoàn toàn nằm ngoài những quy luật tự nhiên theo cách ta hiểu nên không có gì phải ngạc nhiên khi có những phản ứng sôi nổi.
Mà những phản ứng loại này thường nảy sinh từ sự thiếu hiểu biết. Những điều chưa từng được biết trước đây khi thoạt nhìn luôn gây tâm trạng lo ngại. Thực tế là Bác sĩ Rampa giờ đây có hàng nghìn độc giả trên khắp thế giới, điều đó chính là bằng chứng cho thấy không phải tất cả mọi người đều có tâm trí đóng kín trước những điều mới lạ.
Chính vì lực lượng độc giả hùng hậu này – và cả những độc giả còn hoài nghi cũng đông không kém, hay những độc giả không thể phản bác nhưng cũng chẳng thể giải thích được làm thế nào ông lại có những trí tuệ đó nếu câu chuyện của ông không thật – mà Bác sĩ Rampa đã viết cuốn sách này, cuốn sách thứ ba của ông.
CÂU CHUYỆN CỦA RAMPA là câu trả lời của Lobsang Rampa dành cho tất cả các nhà phê bình của mình, và từng trang sách đều được ông cam kết một cách kiên định về tính chân thực.
Muôn Kiếp Nhân Sinh
Thái Thượng Cảm Ứng Thiên
Cảm Ứng Thiên là một kinh sách khuyến thiện rất cổ xưa trong vô số các kinh sách khuyến thiện của Trung Quốc. Nguyên tựa kinh này là Thái Thượng Cảm Ứng Thiên. Tựa kinh tiết lộ tác giả là Đức Thái Thượng Lão Quân tức Thái Thượng Đạo Tổ. Tuy nhiên cho đến nay, chưa ai biết về tác giả của Cảm Ứng Thiên. Quyển Thái Thượng Cảm Ứng Thiên Linh Dị Ký (Ghi chép về những linh nghiệm kỳ lạ do trì tụng Cảm Ứng Thiên) của ngài Vô Tích Vạn Quân Thúc |
Hào ghi rằng:“Tự Tấn dĩ lai, y thử tu thân thành chân giả đa nhân, phú quý giả dĩ bất kế kỳ số hĩ, phổ thiên hạ nhai cù lý hạng, vô bất truyền bố”. Tạm dịch: [Kinh này xuất hiện từ đời Tấn đến nay, người noi theo đó tu thân thành tiên (chân nhân) thì rất nhiều, người trở nên phú quý thì vô số kể; kinh này phổ biến khắp nơi]. Câu văn ngắn gọn này cho biết:
|
Huệ Mệnh Kinh
Dưỡng Chân Tập
(Bản dịch của Ngài Nguyễn Minh Thiện)
Download ebook tại đây
